Tag: Nhẫn bạc

Một thiết kế độc đáo và mới lạ vừa được ra mắt công chúng và thu hút được rất nhiều người đến tham gia để xem và mua,từ trước đến nay mẫu hàng này được coi là rất đẹp và độc đáo

Bỗng Nguyệt xé tan sự yên tĩnh:Cái giống khinh người!Minh vẫn vòng tay nằm như bất động. Ông từ từ mở mắt. Nguyệt vung cả hai tay lên và đập chân xuống giường. Ong chậm vòng tay rãi:Mẹ con tôi đã coi khinh cô những gì?Đây không có bằng đại học. – Ngừng một lát, Nguyệt tiếp: – Nói cho mà biết, thứ đó không hơn tờ giấy lộn! Nếu thích, đây quăng ra mấy chục triệu là được. Cả thạc sĩ, tiến sĩ cũng chỉ thêm ít tờ nữa, chứ mấy.

Vong tay

Minh im lặng nhìn vợ, như vừa thấy một kẻ xa lạ, hỗn bông tai  láo. Đã lâu rồi, Nguyệt có thói quen trang điểm trước khi đi ngủ. Ngay từ ngày học phổ thông, Nguyệt đã phấn son lòe loẹt, học bông tai ít chơi nhiều. Từ khi quen biết rồi lấy nhau đến nay, Minh chưa từng so sánh vợ với bất cứ ai về học vị. Ngay thời sinh viên, Minh cũng đã nghĩ mình chỉ cần một ngưòi vợ có đạo đức, hiếu thuận với mẹ mình, biết lo việc nhà, yêu chồng thương con. Học vị của người vợ, có càng tốt mà không cũng chẳng sao. Chính bản thân mình, Minh cũng không thấy thật sự cần lắm vói bằng này, bằng nọ. Ông không bon chen với mọi hư danh. Điều ông quan tâm là tự nâng cao tri thức cho mình.

Vong tay

Đã gần ba chục năm công tác,ông đã ba lần từ chối việc Nhẫn bạc cơ quan cho đi ỉàm nghiên cứu sinh ở nước ngoài, ông ngầm tự hào về vốn kiến thức của mình, mỗi khi làm việc với các vị tiến sĩ ngớ Nhẫn bạc ngẩn. Mà có học vị này nọ là để dùng cho công việc ngoài xã hội, chứ phải đâu để vênh vang trong nhà; mà vợ ông nói tới bằng cấp!Khi Minh về cơ quan nhận việc, Nguyệt đã ở đó. Cô làm văn thư kiêm chuyện nước nôi ấm chén cho phòng khách và các vị lãnh đạo. Công việc nhàn hạ đó do bố cô xin được. Với dáng điệu tươi mềm và khôn khéo, cô chủ động quen, thân… rồi yêu Minh. Lần đầu tiên yêu mà được yêu tới cùng kiệt ngay; Minh tê dại, đê mê cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng lại tưởng tâm hồn mình đã được “ỷ trung nhân” làm cho sáng láng, bay bổng. Họ nhanh chóng đưa nhau tới báo cáo với ông trưởng phòng tổ chức. Mấy người bạn thân của Minh không  vui. Mọi người đều bảo không hiểu lắm, nhưng mối tình gần như sét đánh của Minh Nguyệt cứ thấy thế nào câu nói của ai đó: “Tình yêu chân chính, biểu hiện ở người con trai bằng

Read Full Article

Bàn tay bạn sẽ đẹp hơn khi bạn đính vào đó một chiếc nhẫn đính đá sang trọng và ịch lãm với nhiều kiểu thiết kế dành cho nam và nữ rất tinh xảo

ra đầu giáo sư không còn một sợi tóc vòng tay đen nào. Cặp kính viễn mờ đi vì mồ hôi. Còn mặt ông thì tái mét, lạnh cứng như người đã mất linh hồn!Ông không vượt vòng tay qua được tuổi tác của mình. NÀNG DÂUĐã qua Giao thừa. Trời vẫn rét đậm. Ti vi và đài phát thanh đưa tin Điện Biên Phủ và Lạng Sơn đều có tuyết rofi

Nhẫn bạc

. Phòng ngủ của vợ chồng Minh ấm áp vì có máy bông tai  điều hòa nhiệt độ. Nguyệt nằm dài trên giường; bộ quần áo len đỏ thắm bó sát người; cái cổ áo rộng phô ra gần hết bộ ngực bông tai trắng, tuy đã năm chục tuổi mà vẫn rất căng. Tấm chăn len nhiều màu sặc sỡ, đạp xuống dưới chân. Minh nửa nằm nửangổi trên đivăng kê sát tường, trong bộ quần áo dệt kim màu xám. Minh nhắm mắt nhưng không ngủ. Ông nghĩ về mẹ mình. Mẹ đang run rẩy trong cái giá rét thấu xương này ở tận noi đâu?Cuộc cãi vã giữa hai vợ chồng Minh từ sau bữa ăn tất niên vừa mới dừng. Cả hai như đều thấm mệt. vắng mẹ, lần đầu tiên nhà bỏ cúng Giao thừa. Minh đau xót cho gia cảnh mình.

Nhẫn bạc

Cha mất từ khi Minh chưa ra đời. Mẹ mới tròn hai mưoi. Mẹ thay Nhẫn bạc cha phụng dưỡng ông bà nội và nuôi dạy hai con hết lòng. Suốt cả thời gian dài, bà phải từ chối quyết liệt mọi sự săn Nhẫn bạc đón, cầu hôn của nhiều người đàn ông. Bà làm việc quần quật; thường là từ nửa đêm tới khi gà đã lên chuồng. Khi lớn tuổi, Minh mới biết mẹ là người phải chịu nhiều điều cực khổ; và bà có một nghị lực ghê gớm mới có thể vượt qua. Minh quyết tâm học hành và thầm hứa sẽ làm ra nhiều của cải, để chầm sóc me cho thật chu đáo. Chị gái ông lẩn trốn các chàng trai, để giúp mẹ nuôi em. Khi Minh tốt nghiệp đại học, có việc làm tử tế, chi mới chịu đi lấy chổng.

Minh chợt rùng mình. Mẹ ông đã già yếu quá rồi. Thòi gian sống của mẹ có thể chỉ còn là một cái chóp mắt. Nếu được yên ấm, vui vẻ bên con cháu, chắc mẹ còn sống lâu. Cụ tuổi cao mà vẫn minh mẫn, đi lại và làm được một số việc vặt kia mà. Dù mẹ có sống thọ hơn tất cả mọi người, dù con cháu có chăm sóc cụ ân cần đến thế nào, cũng không thể bù đắp được những mất mát, hy sinh của mẹ. Vậy mà…

Read Full Article